Dì nhỏ của tôi full – Chap 17

Dì nhỏ của tôi full – Chap 17

- Má ơi. Mặc quần áo vào đi! Đồ ko biết xấu hổ. – Nó vừa hét vừa lấy hai tay bịt chặt mắt lại.
- Này, ai mới là người ko biết xấu hổ ở đây chứ hả? Tự tiện vào phòng người ta lại còn chửi bởi.
- Tôi… tôi đâu có vào… Tự cái cửa nó mở ra đấy chứ! – Nó hé mắt ra rồi lại vội bịt mắt lại – Mà thôi, ông mặc quần áo vào đi.
- Tôi có mặc quần áo hay ko thì liên quan gì đến you? Tự tiện vô đây, tôi còn chưa hỏi tội you đâu đấy!
- Ông! Ông mặc vào đi. Hu hu… tôi…. Tôi ko biết đâu!
- Kệ you! Tôi cứ thích mặc thế này đấy! – Huy Vũ đắc chí trong bộ dạng cởi trần mặc quần đùi! – Thời tiết mùa này mà còn mặc như thế! À quên có điều hoà rồi mà! (chắc chắn có vài người tưởng bở! hì hì)

- Tôi… tôi ko thèm nói chuyện với ông nữa! – Nó ôm mặt chạy thẳng ra ngoài. “Cốp” – nó va phải cái cánh cửa phòng chết tiệt. Hu hu. Tức quá! Vừa tức vừa đau, lại vừa xấu hổ. “Cái tên này, con trai lớn từng ấy tuổi rồi mà đi mặc mỗi cái quần ngắn cùn cỡn, chưa kể lại còn mỏng dính nữa chứ! Đồ vô duyên, đồ dây thần kinh chập mạch! Hix, mình đến đau mắt mất thôi, phải tra ngay thuốc nhỏ mắt mới được! Ôi xấu hổ chết đi được. Bố mẹ ơi…. Con bắt đầu thấy sợ rồi! Hu hu…)

****

Nó lết xuống đến phòng ăn, vừa nhìn thấy Huy Vũ, nó đang định quay bỏ đi thì chợt bị cậu ta chặn lại.
- Định chuồn hả? Ngày đầu tiên về nhà chồng mà đã thích bỏ bữa à?
Nó quay đầu lại, mỉm cười đầy tự kiêu:
- Ê này nhóc, Dì sao lại phải bỏ bữa chứ. Dì phải có bổn phận chăm sóc cho Con mình chứ. Nhóc nhỉ?
- You…

Nó tiến tới bàn ăn, kéo ghế và ngồi xuống một cách thản nhiên.
- Chà, nhiều đồ ăn gớm!
Chợt như sực nhớ ra một điều gì:
- Uả, bác… bác Trịnh ko ăn cơm hả bác?
- Dạ thưa ông chủ sáng nay vừa phải đi công tác Hà Nội vài ngày nữa sẽ về ạ.
- Hì hì… Vậy cũng tốt!
-???

- Chồng đi công tác mà có vẻ vui sướng nhỉ?
- Tất nhiên rồi. Thế là được tự do hẳn mấy ngày liền. Ôi Tự Do muôn năm! Hà… hà… hà… (điệu cười đầy man dợ)
-???

****

- Cô cậu đi đường cẩn thận ạ!
- Dạ…! – Nó dắt chiếc xe đạp mới toanh, quà của ông Trịnh tặng nó ngày đầu tiên về đây. Dù chả thích thú tẹo nào nhưng nó vẫn phải tỏ ra như chẳng có chuyện gì. Hơn nữa, nó ko muốn mọi người ở đây biết là nó ko biết đi xe đạp! Chắc người ta sẽ cười nó thối mũi mất!

….
- Lên xe đi, đứng cổng làm gì? – Huy Vũ thắc mắc khi thấy nó cứ dắt xe đứng cổng mãi mà chẳng chịu đi.
- À… ờ… Tôi quên đồ. Ông cứ đi trc đi, tí tôi đi sau. – Nói rồi nó giả bộ dựng xe, quay vào nhà.
- Đúng là đồ con gái. Làm gì cũng lề mề. Chuẩn bị bao lâu thế mà giờ vẫn quên được đồ! Thôi tôi đi trc, mặc kệ you đi sau! – Huy Vũ lao lên con địa hình phi thẳng. (Có lẽ có người sẽ hỏi, sao Huy Vũ ko đi xe máy: SH, BS hay đại loại là một lại xe máy sịn hay phân phối lớn nào đó, mà lại đi xe đạp. Nhưng ko phải hotboy nhà giầu nào cũng giống như nhau cả!)

****

Huy Vũ đứng chờ nó mãi mà chẳng thấy nó đâu cả. (Nói là ghét nó thế chứ thật ra, cậu cũng khá quan tâm tới nó!). Ko thể chờ được nữa, cậu quyết định quay xe quay lại. Giật mình + khó hiểu. Cậu thấy nó đang vô cùng khổ sở với con xe đạp: Leo lên lại leo xuống, hết dắt xe lại bực mình dừng lại, nhăn nhó trông đến là thảm hại.

- Này, you làm trò hả? Mọi người đang nhìn ghê quá kìa.
- Ơ… Ông đi rồi mà sao lại quay lại thế?
- Tại mãi mà chẳng thấy you đâu, sợ có chuyện gì xảy ra thì khó ăn khó nói với baba.
- Ông cũng tốt quá nhờ!
- You ko bít đi xe đạp đúng ko?
- Ai…. Ai bảo ông thế? Sao tôi lại ko biết đi xe đạp chứ?
- Vậy sao you ko đi mà cứ dắt bộ thế?… Hay sợ hỏng xe mới? – Huy Vũ móc nó.
- Uk, tôi ko biết đi đấy? Sao? Nực cười lắm à?

- Ko! You nghĩ thế à? Thật vớ vẩn. Mà you lại muốn muộn học nữa hả?
- Ông đèo tôi?
- Thế you đi bộ nhá?
- Ko!… Ko đâu. Tôi mỏi chân lắm rùi. Dắt xe rõ mệt à? Nhưng… cái xe này thì làm thế nào?
- Thì tìm chỗ gửi chứ sao!

****

- Chết rồi, muộn mất 5 phút rồi.
- Vậy mọi lần you vào trường kiểu gì?
- Lần trc ông cũng vào muộn, thế ông vào kiểu gì?
- Lần ấy ko thấy ông bảo vệ đâu, cứ thể trèo cổng vào. Nhưng hôm nay có vẻ ko dễ chơi… Ông ấy đang ngồi kè kè đọc báo thế kia, mọc cánh may chăng mới vào nổi!
- Thì vẫn còn đường khác mà, chuyên gia ở đây ko biết sao! – Nó hếch hàm ra hiệu đi theo nó.

….
- Ông leo lên trước rồi nhảy xuống. Sau đó đỡ túi sách cho tôi.
- Sao phải đỡ, you cứ ném nó luôn vào cùng với cặp sách của tôi.
- Ko. Túi của tôi ko ném đc. Ông lằng nhằng thế nhỉ. Bảo sao thì cứ làm đi. Vào đc trong thì đợi tôi trèo lên rồi đỡ tôi xuống. Ok.
Huy Vũ đành phải nghe theo lời nó. Đúng là lợi thế người cao có khác, cậu ta lấy đà, vít một cái là đã ở bên trong một cách ngon ơ. Trong khi nó lại biện pháp thủ công ì ạch kê đá.

- Này, đỡ lấy cái túi của tôi này. Cấm để rơi xuống đất đó! – Dứt lời nó quẳng cái “bụp” túi sách của mình vào trong. Huy Vũ chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì ăn nguyên cả một túi sách nặng trịch vào người, đau điếng. (nguyên nhân của sự nặg trịch là bởi sự tồn tại của 6 quả táo tầu to tướng trong túi sách, nó, Chins, Gấu mỗi đứa 2 quả mà!) – Đỡ đc rồi chứ?
- Được… rồi! – Huy Vũ tím mặt vì đau.

Nó ngó nghiêng xem có ai lảng vảng gần đấy ko, hoặc ít nhất là một ánh mắt lạ từ một trong bất kì ngôi nhà nào ở gần đây, rồi trèo lên mấy tảng đá, tay bám chặt lấy bờ tường, dang chân, nâng mình… và túm chặt cái váy đồng phục (nguyên nhân của việc đánh mắt quan sát vừa nãy, oái oăm thật những lần nó phải trèo tường vào trường là y như rằng là những lần nó phải mặc đồng phục!!!) khi leo đc lên bờ tường:
- Ê này, cấm nhìn lên!
- Ko nhìn thì đỡ you kiểu gì? Mà you chả túm chặt thế kia có muốn nhìn cũng ko đc!
- Đã bảo ko là ko mà.
- Thì hôm qua you chả đc nhìn thấy nội y của tôi rồi thây. Gìơ tôi nhìn lại cũng coi như là công bằng chứ sao!
- Này! Cấm nhắc tới cái chuyện hôm qua đấy. Thôi nhắm mắt lại đi!

Huy Vũ nói thế chứ cậu cũng ngại lắm, nhắm mắt rõ là chặt. Nhìn cái mặt nhăn nhúm như ông già khiến nó buồn cười lắm nhưng vẫn phải cố nhịn.
- Chuẩn bị đi! Tôi nhảy này!… Nào… 1 – 2 – 3…. NHẢY!!!!!!

“Uỵch” – Nguyên một vật thể lạ nặng hơn 40 ký rơi từ trên cao xuống, nằm ngày trên một vật thể lạ nặng 50 ký. Huy Vũ ko biết tay mình đang chạm phải kái gì: mát mát, mịn mịn….

- Á! Bỏ ngay cái tay của ông ra khỏi mông tôi. Sao ông dám ôm mông tôi hả? – Té ra là Huy Vũ chạm phải mông nó. Cậu cuống quýt rút tay ra khỏi và đẩy vội người nó ra khỏi người mình. “Bụp” – Nó bị Huy Vũ đẩy ngã sang một bên. – Ông làm cái gì thế hả? Sao lại đẩy tôi ngã? – Nó gắt lên.
- Tôi… tôi… Tại you nặng quá, đè hết lên người tôi, ai mà chịu được! “Mình làm sao thế này, đây đâu phải là lần đầu tiên mình chạm phải con gái chứ. Nhưng sao mình cứ có cảm giác run và xấu hổ thế này. Khó hiểu thật!…”

- Bẩn hết cả váy tôi rồi. – Nó nhăn nhó đứng dậy phủi váy áo.
- Thì quần áo tôi cũng bẩn chứ bộ. – Huy Vũ đứng dậy chìa quần áo cho nó xem.
- Thì ai bảo ông có mỗi việc đỡ người ta thôi mà cũng ko đỡ nổi.
- Tại tôi phải nhắm mắt lên mới ko biết you nhảy thế nào mà đỡ.

- Thôi, mau vào lớp đi. – Nó lấy túi sách và hùng hổ bước đi.
- Này, you con gái mà sao dáng đi xấu tệ!
- Hả???
- Mặc váy mà chân cứ dạng háng thế kia, trông khó coi lắm!
- Thì tôi vẫn đi thế mà!

Huy Vũ vội chạy tới chỗ nó.
- Ngực phải ưỡn ra – Cậu lấy tay đánh đánh vào lưng nó – Bụng phải thóp lại, mông đẩy ra đằng sau…
- Thế này là “ngực tấn công mông phòng thủ” à?
- Ko biết, nói nhiều thế?…Gìơ thì chân khép lại và đi đi…

Nó đi đc vài bước thì nhăn mặt:
- Eò khó đi lắm! Chả tự nhiên tẹo nào! Trông như con tôm ấy! Ko đi đâu…. Thôi mặc kệ, đi vào lớp thôi.
Huy Vũ ngao ngán, con gái gì mà chả nữ tính tẹo nào! Chán thật!
- Ê này, đi thế này phải ko? Hà hà…. Hà hà….

Cậu ngẩng lên thấy nó làm dáng y như lúc cậu dạy nhưng bước đi thì uốn éo, mông đánh liên tằng. Cậu chỉ còn biết lắc đầu nhìn nó. Lần đầu tiên cậu thấy một đứa con gái có dáng đi xấu đến thế! Nhưng dưới những tia nắng sớm, những cơn gío nhẹ, mái tóc nó cứ bay bay cùng với nụ cười tươi rói đẹp như ánh mặt trời khiến cậu ko khỏi phải xuyến xao. Nhìn nó trông thật đẹp!

Dì nhỏ của tôi full – Chap 18

VN:F [1.9.21_1169]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

1 Comment

    Leave a Comment

     

    — required *

    — required *